Bỏ qua

Vài suy nghĩ về truyện tranh Gióng

gióng

Được nhờ viết review mà chẳng biết nói sao cho hết cảm giác của mình. Nếu chỉ nói là “lạ, thú vị, gây bất ngờ” thì tầm thường quá. Một số người cho rằng ngôn ngữ không thể diễn tả được hết, nhưng anh luôn cảm thấy rằng đó là vì anh thiếu từ vựng mà thôi. Chắc cũng có trường phái nào đó quan niệm như vậy mà anh không biết. 

Dù sao thì cũng nghĩ được mấy ý:

Nội dung

Truyện gây được sự bất ngờ khi dùng một truyền thuyết Việt Nam là Thánh Gióng tạo mong đợi ở độc giả về một câu chuyện anh hùng, nhưng cuối cùng chỉ là câu chuyện về một đứa trẻ bị rối loạn phát triển, và mẹ của nó được gieo một hy vọng sai về tiềm năng của nó. Thứ xuất hiện ở tuổi lên ba không phải là giặc, mà là “nó”. Chẳng biết “nó” có phải chỉ là sự xuất hiện của ham muốn tình dục/sự xuất tinh lần đầu hay không hay còn là một cái gì đó rộng hơn.

Hình ảnh xuất tinh xong rồi già đi ngay lập tức làm anh nghĩ về mấy bông hoa hay mấy con côn trùng sống cả đời chỉ để thụ phấn, giao phối trong vài giờ rồi chết.

Đoạn hậu truyện về việc nổ mìn để lại cái chân rồi biến thành cái chân mà bà mẹ ướm thử thì anh chưa hiểu hàm ý lắm. Với lại cái chân là thứ gần với quả mìn nhất, nếu mà sức công phá của quả mìn đủ để bay mất nguyên cái hông, thằng lính đi đằng sau cũng chết, mà cái chân thì còn nguyên thì cũng hơi ảo.

Hình thức

Nét vẽ anh thấy hơi cứng. Ban đầu anh nghĩ là do tác giả vẽ trên iPad nên nét vẽ bị hạn chế, nhưng sau đó thấy một vài truyện tranh khác cũng vẽ trên iPad mà cũng sống động nên chắc là không phải. Sau khi tham khảo lại sơ qua cuốn “Sáng tác truyện tranh” của Scott McCloud thì anh nghĩ có thể là vì biểu cảm nhân vật chưa đủ để thấy sự chân thực. Có thể là do thiếu cơ mặt? Không biết việc vẽ biểu cảm tốt hơn có làm cho việc xử lý các khung truyện mang tính siêu thực, ý niệm gì đó trở nên khó hơn không?

Truyện cũng hơi sáng, trong khi một truyện làm suy nghĩ nặng nề thì chắc phải có nhiều cảnh tối hơn? Có lẽ là vì màu đen đã được dùng cho các khung siêu thực, ý niệm, nên cần phải tránh cho những khung kể chuyện? Nhưng có khi nào dùng nhiều màu đen ở phần kể chuyện cũng cho anh nhiều cách hay để chuyển cảnh?

Suy nghĩ khác

  • Truyện chỉ được đăng trên Facebook. Khi đọc trên máy tính thì không cuộn lướt được, bị xao nhãng bởi giao diện của Facebook, và tốc độ tải không được tức thì. Việc đọc tiếp sang chương khác cũng bất tiện
  • Ở chương 2 có một đoạn trang truyện được chia thành nhiều ô nhỏ hơn, sau đó các ô này gấp khúc rồi trở thành các khối vuông bay lên trời khá hay. Nó làm anh nghĩ tới các khối đa diện đều Platon, xong rồi nghĩ tới nghệ thuật tạo sinh (generative art, không phải AI art). Em xem thử mấy trang như https://generative-landscapes.com có cho thêm mẫu nào tham khảo được không
  • Nếu định hướng của em là vẽ truyện trên máy thôi thì có thể tham khảo thêm những cách để tích hợp tốt hơn môi trường máy tính vào truyện của mình, hơn là chỉ vẽ như thể máy tính là một loại giấy. Ví dụ như ở đây là anh thấy ấn tượng nhất https://xkcd.com/1110