Bỏ qua

Vì sao tôi hay chia sẻ bài viết của mình hơn là tự nói

Có bạn nhắn với tôi thế này:

À em có thấy một Mẫu hình (pattern) của anh Nhật từ lúc em gặp anh lần đầu đến giờ. Anh có thể coi thử nhé!

Anh lười giao tiếp vì anh đã có chỗ lưu trữ cho những điều anh muốn nói rồi:
- Lúc Cát hỏi anh là anh có thể cho điều gì thì anh luôn show ra web của anh để người ta tự tìm
- Lúc giới thiệu về lĩnh vực của anh thì anh cũng đưa luôn web của anh

Em nghĩ thì cách nghĩ này nó tiện cho việc tối ưu hóa tác vụ hoặc code dạng snippet. Nhưng mà giao tiếp thì em nghĩ nó khác nguyên tắc á, tại người ta có thể lười đọc và muốn anh trình bày gãy gọn, có câu chuyện, điểm hút đồ ạ

Đúng là tôi lười kể đi kể lại một thứ thật. Nhưng đó không phải toàn bộ lý do. Lý do quan trọng nhất là vì tôi thấy mình viết về bản thân tốt hơn là nói về bản thân

Có liên kết để hiểu được bối cảnh. Lời nói buộc phải tuyến tính, còn dòng suy nghĩ thì lại theo kiểu liên kết. Việc tôi hay ậm ờ là vì nhiều khi thấy ý mình nói ra không hoàn toàn là ý mình muốn nói
The sentence in my mind.jpg
Khả năng đưa ra câu trả lời tốt cho một câu hỏi.jpg

Nói như Mark Twain, thì Sự khác nhau giữa một từ gần đúng và một từ đúng cũng giống như sự khác nhau giữa một con đom đóm và một tia chớp

Viết làm suy nghĩ không còn là vô hình. nó cho phép ta nghĩ về sự nghĩ. Có thể nói sự phát minh ra việc viết phát minh ra việc lập luận.

Bạn có biết

Khi một tia sáng loé lên trong tâm trí của bạn, một ý tưởng hay đang manh nha xuất hiện. Ý tưởng đó vẫn còn mơ hồ, và bạn cần phải làm nó rõ ràng hơn bằng cách kiếm từ để miêu tả nó. Nếu cần bạn có thể viết lại nó ngay lập tức, nhưng nó chỉ là những từ chung chung mà bạn cũng không thoả mãn. Mỗi lần bạn tìm từ chọn chữ, đổi câu đảo cú để triển khai ý tưởng của bạn dưới dạng ngôn ngữ là mỗi lần bạn khám phá lại chính cái ý tưởng mà bạn vừa nghĩ ra. Chỉ sau khi cái câu để miêu tả nó được ổn định rồi thì bộ nhớ của bạn mới có thể lưu trữ nó tốt được, và bạn mới có thể truyền đạt lại nó cho người khác.

Việc bạn phải khám phá lại chính cái ý tưởng của mình có đồng nghĩa với việc bạn cũng chẳng biết ý tưởng của mình là gì hay không? Ý tưởng có trước hay sự triển khai ngôn ngữ về ý tưởng có trước? Đây chính là một nghịch lý trong triết học ngôn ngữ: nghịch lý triển ngôn (paradox of articulation)

Các lý do khác

Nhớ được đầy đủ ý hơn. Nhiều khi ta nhớ nơi lưu trữ thông tin hơn là chính thông tin đó. Trí nhớ tình tiết và thủ tục thường để não nhớ. Trí nhớ ngữ nghĩa và tương lai thường để cho não ngoài

Nguồn sự thật duy nhất Single source of truth
Don’t repeat yourself

Có cập nhật gì thì họ cũng luôn được biết mà không cần phải hỏi lại
Khu vườn số luôn phát triển và thay đổi. Nó không bao giờ có trạng thái hoàn thành
Living document

Việc toàn bộ câu trả lời được thu gọn lại chỉ còn bằng một liên kết làm đoạn chat gọn hơn, nhưng lại cho tôi nhiều không gian để triển khai lập luận cũng như có nhiều phương thức định dạng văn bản

Có thể đo lường sự quan tâm

Nhược điểm

Người ta có thể lười đọc và muốn anh trình bày gãy gọn, có câu chuyện, điểm hút
Kể cả khi có được một tài liệu chắc chắn sẽ trả lời câu hỏi của ta, thì ta cũng thường không sẵn sàng để đọc nó
Các bài viết trên web thường là nháp chứ ko hẳn là các bài đóng gói hoàn chỉnh, nên người chỉ cần có một câu trả lời đơn giản thì khó mà có được từ Nhật.

Nên nó thành một vòng lặp khiến nhiều người chỉ tiếp cận Nhật - Quả Cầu theo phương tiếp tuyến (chỉ một điểm chạm)

Cũng có nhiều cái hoàn chỉnh rồi mà? Có chăng chỉ là giả định của bài viết thì khác với giả định của người hỏi thôi?